Hôm nay tớ nhận được dòng tin nhắn như này của cô bệnh nhân người Nghệ An. Nó làm tớ đọc đi đọc lại mấy lần, rồi cứ ngồi im như thế một lúc lâu.

Người ta hay nói bác sĩ phải giữ khoảng cách với bệnh nhân, phải chuyên nghiệp, phải lạnh lùng một chút để không bị cảm xúc chi phối. Nhưng tớ khác, có thời gian rảnh là tớ thích nói chuyện với bệnh nhân lắm, nhất là những người từ quê ra. Cũng chẳng biết vì sao nữa, có lẽ vì trong họ tớ thấy bóng dáng của những người thân quen, của một miền ký ức mà tớ cứ tưởng đã ngủ yên từ lâu lắm rồi.
Tớ hay ghé qua trò chuyện với họ, không phải chuyện bệnh tình mà là dăm ba câu chuyện về nhà cửa, về mùa màng, chuyện con cái đi làm ăn xa. Tớ hỏi quê họ ở đâu? nhà có làm ruộng không? mùa này lúa đã chín chưa?… Những câu hỏi vô thưởng vô phạt ấy của tớ làm mắt họ sáng lên, giọng họ ấm hơn, và đôi khi họ cười, nụ cười hiếm hoi giữa những ngày nằm viện dài đằng đẵng.
Những câu chuyện cứ thế lan man, từ đồng ruộng đến bếp núc. Và trong những cuộc trò chuyện ấy đôi khi tớ lại buột miệng: “Cô có biết nấu món này không? Lâu lắm rồi cháu không được ăn…”
Ừ thì thật ra là câu hỏi này của tớ có chủ đích. Vì có những món ăn tớ đã không được nếm lại từ ngày Mẹ tớ mất. Từ ngày Mẹ đi có những món ăn tớ chưa một lần tìm lại được đúng vị. Không phải là không có ai nấu cho ăn, không phải là tớ không biết nấu hay không phải là tớ chưa từng ăn lại ở đâu đó. Nhưng mà nó khác. Nó khác một cách mà tớ chẳng thể giải thích được.
Mẹ tớ nấu ăn ngon lắm. Không phải cái ngon của đầu bếp nhà hàng sang trọng với gia vị cầu kỳ và cách trình bày bắt mắt. Mà là cái ngon của người mẹ quê với những món đơn giản như cá rô đồng kho khế, cá quả kho nghệ, thịt ngan nấu chả cầy hay nồi canh góp mà Mẹ nấu bằng những gì có sẵn trong vườn, trong ao, Mẹ nêm nếm bằng cả đời mà Mẹ làm dâu làm Mẹ.
Tớ từng cố nấu theo cách mẹ dạy. Từng ra chợ mua đúng loại cá mẹ làm, tìm đúng loại gia vị mẹ dùng. Tớ từng kho cá trong cái niêu đất giống y như mẹ làm nhưng khi nếm thử lại chẳng ra vị đó. Gần giống thôi, mà chẳng phải. Vẫn cứ là thiếu một chút gì đó, một thứ mà tớ chẳng thể kiếm ra được.
Tớ cũng từng ăn ở nhiều nơi, tìm kiếm những quán cơm quê, những mâm cỗ dân dã. Ngon đấy, có khi còn ngon hơn cả Mẹ tớ nấu, nhưng vẫn không phải vị ấy.
Thực ra ban đầu tớ chỉ muốn hỏi để họ có chuyện để nghĩ, có gì đó để quên đi cơn đau đang hành hạ, để quên đi nỗi lo về tiền viện phí, về con cái ở nhà, về công việc đang bỏ dở. Tớ xàm xí đủ thứ chuyện trên đời để họ cười, để họ thấy bệnh viện bớt lạnh lẽo, để họ biết rằng trong cái nơi đầy mùi thuốc này vẫn có ai đó sẵn lòng ngồi nghe họ kể những chuyện làng, chuyện xóm.
Nhưng người quê mình mà, họ trọng tình trọng nghĩa lắm. Một câu nói vô tình của tớ họ lại để vào lòng. Họ nhớ tớ thích món gì, họ ghi nhớ cái vị tớ đang tìm kiếm. Rồi khi về đến nhà giữa bao nhiêu việc phải lo họ vẫn nhắn tin, thi thoảng vẫn gọi nhắc tớ rằng có dịp về quê thì ghé nhà, họ sẽ nấu cho tớ ăn những món ngày xưa.
Ừ thì là thế đấy. Rảnh rỗi lại đi tạo món nợ cho bản thân. Mà có những món nợ có trả được bằng tiền đâu. Mà là trả bằng công ơn, trả bằng sự trân trọng. Trân trọng tấm lòng của người vùng quê, trân trọng những điều giản dị mà sâu nặng, trân trọng cái tình người vẫn còn nguyên vẹn giữa cuộc sống xô bồ này.
Hôm nay trời Hà Nội lạnh thật. Tớ nhìn lại tin nhắn của cô bệnh nhân rồi gõ lại dòng chữ: “Cảm ơn cô.”
Cảm ơn vì đã nhớ. Cảm ơn vì đã để tâm. Cảm ơn vì đã cho tớ biết rằng giữa cuộc đời này vẫn còn những điều ấm áp như thế.

Thương Xg một cô gái có tâm hồn ‘xàm xí‘ vô tận, luôn tìm thấy niềm vui trong những điều nhỏ bé của cuộc sống. Hãy cùng mình tâm sự và kết nối qua những câu chuyện đời thường nhé!
