Hôm kia tớ may mắn có dịp gặp nhà báo Lại Văn Sâm, có nói chuyện với Chú khá lâu. Một trong những chủ đề là “thuyết phục những người làm chuyên môn nên có ý kiến để bà con biết đường mà chọn thông tin”. 

Hôm nay, có một nhà báo trẻ cũng nhắn tin tâm sự điều tương tự với tớ.

Rồi thêm vài tin nhắn nữa…

Những lời ấy nghe rất thuyết phục. Càng thuyết phục hơn khi ai đó nhắc đến câu châm ngôn nói về “sự không lên tiếng của những người tốt cũng đồng nghĩa với cái ác”.

Làm người tốt?

Hấp dẫn quá đi chứ!

Nhưng rồi tớ ngẫm lại, cũng chính vì muốn làm người tốt ấy mà bao nhiêu con người vốn dĩ đáng yêu, dung dị lại phải chịu bao nhiêu ấm ức, bao nhiêu tổn thương và bao nhiêu khổ đau.

Và nhìn lại những cuộc phím chiến ác liệt lâu nay trên chợ Facebook, chợ Tiktok hay các nền tảng mạng xã hội khác tớ dường như không thấy lẽ phải chiến thắng. Bên nào cũng tuyên bố thắng. Và người kiếm tiền trên nền tảng này lại là người thắng đậm nhất. Những tranh luận ban đầu mang tính học thuật dần dà chệch hướng chuyển sang công kích cá nhân. Rồi ai cũng bị tổn thương cả.

Có lần một vị Giáo sư nói với tớ: “Con ở tầng trí tuệ và tâm linh nào sẽ thu hút đám đông ở tầng ấy“. Kẻ làm ác hay chiêu cảm ma quỷ. Người thiện lương lắng nghe tiếng thánh thần. Mỗi người một tần số, một đường bay. Chim sâu với đôi cánh nhỏ bé không thể vươn cao như hoàng hạc. Chim sẻ dù cố gắng thế nào cũng không thể bay theo quỹ đạo của đại bàng. Nhưng có sao đâu? Chim sâu có niềm vui riêng khi tìm được con sâu béo trong lùm cây. Chim sẻ có hạnh phúc khi líu lo bên mái hiên nhà.

Tớ không biết mình là loài chim nào. Mà thực ra thì nó cũng chẳng quan trọng với tớ. Điều quan trọng là tớ học được cách vui với đôi cánh của chính mình. Không tranh đua, không so sánh. Không lao vào những cuộc chiến mà kết cục chỉ là mọi người cùng tổn thương nhau.

Tớ từng nghĩ, có lẽ mình cũng nên nói nhiều hơn một chút. Nói cho ra ngô ra khoai, cho sòng phẳng đúng sai. Nhưng mà đời lạ kỳ ấy: càng cố thắng, cái tôi càng phình to; càng phình to, càng dễ đụng chạm vào nhau. Một cú va chạm là một vết thương. Vết thương ngoài da thì nó còn đỡ, mà vết thương trong lòng chẳng biết bao lâu mới lành. Tớ không muốn ai đau, nên tớ chọn cách bước chậm, nép sang lề, nói ít đi một chút, làm nhiều hơn một chút. Việc cần làm, tớ làm. Điều nên biết, tớ biết. Lúc cần lên tiếng, tớ nói nhỏ, đủ nghe. Còn lại, tớ để gió mang đi.

Tớ cũng không phủ nhận giá trị của tiếng nói. Chỉ là tớ tin, tiếng nói thốt lên phải đi cùng nhịp thở bình thản. Nếu mỗi người chọn cách đối xử với nhau nhẹ nhàng thêm một chút, có phải cuộc sống này nhẹ nhàng hơn nhiều chút không?