Hôm nay, tớ lại viết một chút về một bệnh nhân của Tớ.
Một cô bé chập chững tuổi 25, có hoài bão, có mộng mơ và có một nghị lực sống mạnh mẽ. Vậy mà, cô bé ấy lại buộc phải dừng bước trước căn bệnh của chính mình.
Bé ấy đến gặp Tớ với thân hình gầy gò, ốm yếu, đôi mắt đầy lo âu khi được các Bác sĩ viện ở Tỉnh giới thiệu ra viện Tớ thăm khám lại. Em bảo em sợ hãi trước những từ ngữ chuyên ngành phức tạp, trước những chẩn đoán lạnh lùng của Tớ, nhưng em vẫn tin rằng y học sẽ có cách để giành lại sự sống cho em.
Tớ đã đồng hành cùng em qua những đợt xạ trị, hóa trị mệt mỏi, qua những nỗi đau thể xác và tinh thần,
Tớ đã chứng kiến em mạnh mẽ đến nhường nào,
Tớ là người đã chứng kiến gia đình em đã cố gắng ra sao để tiếp tục hành trình chiến đấu cam go này,
Và Tớ cũng là người chứng kiến em từ bỏ hy vọng để giành giật sự sống của mình.
Trong suốt hành trình hành nghề y tớ đã chứng kiến không biết bao nhiêu câu chuyện, bao nhiêu số phận. Mỗi bệnh nhân là một cuộc đời, một nỗi niềm, một câu chuyện riêng. Những bệnh nhân như vậy khiến chúng tớ rất khó xử, bỏ thì thương, vương thì tội. Khi chính gia đình đã không còn động lực để điều trị, bệnh nhân trở thành gánh nặng đè trên vai. Tớ biết phải cố gắng thế nào khi dè dặt giữ bệnh nhân chờ ngày Bắc Đẩu lấy sổ gạch tên. Chẳng có người làm nghề y nào nhẫn tâm bỏ mặc bệnh nhân khi vẫn còn cơ hội. Dù là mong manh nhất tớ vẫn quyết tâm giành giật với tử thần. Thế nhưng những cơ hội cứ dần qua, khi người nhà đóng sập từng cánh cửa. Bởi mở cánh cửa nào cũng là chi phí, là tiền bạc. Mà cái nghèo thì lúc nào cũng tàn nhẫn. Những lúc khó khăn nhất nó chà đạp lên tình yêu thương của chính những người trong một gia đình.
Đến bao giờ người dân mình mới bớt khổ đau, khi mỗi lần vào viện là một lần lo lắng, là bại sản khuynh gia với những người chẳng có tiền. Người nghèo luôn sợ vào viện, không phải vì sợ tiêm, sợ thuốc đắng, sợ đau. Sức chịu đựng của họ, trải qua những chuyện còn khốn khổ hơn những người khác rồi. Mà họ sợ những mồ hôi, những nước mắt tích lũy một đời sẽ tan hoang sau một lần nằm viện.
Suy cho cùng, chiếc giường đắt nhất thế gian này, vẫn là chiếc giường bệnh vô tri…

Thương Xg một cô gái có tâm hồn ‘xàm xí‘ vô tận, luôn tìm thấy niềm vui trong những điều nhỏ bé của cuộc sống. Hãy cùng mình tâm sự và kết nối qua những câu chuyện đời thường nhé!
