Đây là cây bàng bên cạnh mộ Mẹ mà tớ đã canh chụp được trọn bốn mùa Xuân – Hạ – Thu – Đông. Cây bàng này tớ trồng lúc Mẹ tớ mất, năm đó tớ mười một tuổi, năm nay tớ bước sang tuổi ba mươi mốt, nghĩa là nó cũng đã tròn trĩnh hai mươi năm tuổi đời. Hai mươi năm, con số ấy cứ như một cái chạm tay lạnh ngắt vào một vết thương đã cũ nhưng chưa bao giờ lành.

Bức ảnh cây bàng vào mùa Xuân

t

Bức ảnh này được tớ chụp vào một buổi sáng sớm có mưa phùn nhẹ. Mùa Xuân cây bàng xanh mướt với những chồi non mới nhú. Xuân thật khiến cho con người ta dễ mềm lòng, nó làm tớ nhớ những mùa xuân đầu tiên khi mẹ vừa ra đi, lòng tớ cũng như những chồi non ấy: mong manh, dễ gãy trước cơn gió nhẹ nhất.

Đây là bức ảnh cây bàng vào mùa Hạ

dd

Bàng vào mùa Hạ rậm rạp lắm, lại đẹp nữa, tán nó dày, bóng mát rộng như chiếc ô lớn cắm giữa nghĩa trang ấy. Tớ đã trải qua những mùa Hạ của tuổi niên thiếu ở đó: mang theo quyển sách, vài chiếc kẹo, ngồi dựa lưng vào thân cây và đọc chẳng màng gì đến xung quanh.

Đây là bức ảnh cây bàng vào mùa Thu

x

Vào mùa Thu lá bàng không xanh nữa, nó sẽ ngả sang màu vàng úa, rồi chuyển sang đỏ rực, rồi lác đác rơi xuống. Mỗi lần ngắm bức ảnh cây bàng mùa Thu lòng tớ khó tả lắm, vì những lúc như thế lòng tớ vừa có chút nặng trĩu vừa có chút trống rỗng. Những ký ức đau thương ấy cứ thế ùa về, rõ ràng, sống động nhưng cũng đầy xót xa. Cảm giác tủi thân lại dâng lên, nó như một nỗi đau âm ỉ ấy, dai dẳng nữa.

Còn đây là bức ảnh cây bàng vào mùa Đông

Mùa đông

Bàng vào mùa Đông nó đứng trơ, không có tán lá, không có hoa văn che đậy, cành khẳng khiu đan vào bầu trời xám. Những kỳ lạ thay đây là bức ảnh mà tớ thích nhất  trong 4 mùa. Vì tớ thấy nó đẹp, nó đẹp đến đau lòng luôn ấy.

Hừm…Tớ nghĩ nếu bốn bức ảnh đặt cạnh nhau là một vòng đời giản dị mà đủ đầy ấy nhỉ: mọc lên, tỏa ra, lặng lẽ biến sắc, rồi chờ một chu kỳ mới. Hai mươi năm, cây bàng tớ chăm từ một mầm non trở thành một bóng lớn, còn tớ từ một đứa trẻ ngây ngô trở thành một người có thể đứng vững giữa gió.

Tớ lớn lên giữa những lịch học, lịch thi, những chuyến xe đêm, những căn phòng trọ, những mối tình đi đến đoạn không biết tiếp thế nào. Nhưng hễ rảnh, tớ lại về, về đứng dưới tán bàng để cảm nhận cái mát của lá chạm vai. Ngày tớ nhận tháng lương đầu tớ đã mua một cái bình tưới chắc tay hơn. Ngày chia tay mối tình đầu, tớ ra bắt chuyến xe muộn về kể Mẹ nghe những vụn vỡ của một đứa trẻ mới biết yêu đến khờ dại. Ngày tớ được khen trước đông người, tớ cũng ghé thắp một nén nhang, không nói gì, chỉ đứng im. Tớ nghĩ sự yên lặng của tớ cũng đủ làm cho Mẹ thấy yên lòng.

Có người hỏi tớ: “Hai mươi năm rồi, chắc là bớt đau rồi nhỉ.” Tớ cười: “Bớt nông.” Đau không bớt được. Nó chỉ đào sâu vào tâm hồn tớ. Và có những lúc sâu đến mức chạm vào mạch nước ngầm của lòng tớ, nó trở thành nguồn.

Người ta bảo thời gian làm vơi đi mọi thứ. Tớ không phản bác. Nhưng với tớ, thời gian không vơi. Nó lắng. Như cặn trà lắng xuống đáy cốc sau một lúc để yên. Mùi vị vì thế mà đậm hơn, không còn gắt. Nỗi nhớ cũng thế. Nó không kêu nữa. Nó chọn ngồi trầm. Tớ mang được nó theo đến chỗ làm, đến chỗ vui, đến chỗ khóc. Tớ để nó lên kệ, khi cần lại đặt xuống bàn, rót ra một cốc nhỏ, uống chậm. Uống để nhớ tớ đang sống, chứ không để say.

Cuộc sống của tớ bây giờ không có Mẹ nữa, nhưng tớ không hề cô đơn. Tớ vẫn sống, sống tốt và trọn vẹn. Còn Mẹ, Mẹ cũng đang ở một thế giới khác, sống một cuộc đời an yên. Tớ và Mẹ chúng tớ chọn sống một cuộc sống đơn độc chỉ là 2 người ở 2 thế giới khác nhau.